Chỉ khi ta tự do thì ta mới có thể hạnh phúc với những người khác

Ngày đó, vào vụ hè, khi gà chưa gáy canh năm, cha đã dắt trâu vác cày, bừa ra ruộng. Buổi tối, sau khi cho ba anh em học bài xong và đi ngủ thì cha với cái gàu sòng đi ra ruộng tát nước cùng mẹ cho ruộng lúa mới cấy. Vào mùa đông, khi trên cánh đồng chỉ còn trơ gốc rạ, trong cái rét căm căm, mẹ tất tả dắt xe ra khỏi nhà từ tờ mờ sáng, bên hông lúc lỉu túi vải có đùm cơm nắm. Đến lúc xâm xẩm tối, dưới ánh đèn vàng nhờ nhờ, dáng mẹ nhỏ oằn người đẩy xe về chất đầy những lá thông dự trữ tháng sau nhà còn có cái đun nấu.

Những hình ảnh đó in sâu trong tâm trí tôi, nên tôi luôn tự nhắc mình - mình phải nghe lời để cha mẹ vui. Tôi ngoan vì thương cha mẹ tảo tần, và một phần nữa, vì tôi sợ những lúc cha nổi giận khi thấy có bất cứ dấu hiệu nào của sự kém hoàn hảo ở ba anh em chúng tôi.

- Con phải nghe lời người lớn, không được cãi, cư xử phải có tôn ti, trật tự.
- Con phải đứng nhất trong lớp.
- Con không được làm ABC, không được làm XYZ …

Một loạt các quy tắc, chuẩn mực và được cha tôi thực thi nghiêm túc theo kiểu nhà binh. Và, tôi lớn lên một cách rất nguyên tắc rất ngoan. Tôi làm tốt mọi việc và đi theo hướng cha mẹ tôi mong muốn, theo cách mà cha mẹ nói đó là cách tốt cho tôi. Điều đó làm cha mẹ tôi tự hào.

Mặc dù nhiều lần ấm ức, khó chịu nhưng chưa một lần tôi dám thể hiện ra mặt. Sau này lớn lên, ý thức hơn được một chút, tôi thầm biết ơn cha vì nhờ sự nghiêm khắc đó mà tôi chính là đối tượng “con nhà người ta” để các bậc phụ huynh trong xóm thường xuyên nhắc tới với một sự gato không hề nhỏ. Cho đến bây giờ vẫn thế.

Chính tôi cũng nhầm rằng mình đang ổn, nhưng không, một ngày gần đây, tôi lờ mờ nhận ra góc tối trong chính bản thân tôi. Kiểu đè nén những cảm xúc với những nguyên tắc, khiến đứa trẻ vâng lời trong một thời gian, lại tích tụ thành những khó khăn khiến tôi cảm thấy lo lắng, khó chịu, cắn rứt. Tôi luôn luôn được nhắc không được tức giận, không được làm phật ý người khác nên tôi thường không thể hiện nhiều vấn đề trực tiếp, tôi thường dè dặt đưa ra các quyết định dựa trên mong muốn, ý thích của người khác. Tôi làm mọi thứ mà người khác kì vọng ở tôi.

Tôi – một đứa trẻ ngoan giữ quá nhiều bí mật và giao tiếp cực kỳ kém về những chuyện không được ưa thích nhưng quan trọng. Thậm chí, với người thân nhất tôi cũng không thể chia sẻ thực sự những ý nghĩ của mình. Tôi biết đấy là vấn đề. Tôi vui vẻ, hòa nhã, thoả mãn kỳ vọng của người khác, nhưng lại chôn giấu suy nghĩ và cảm xúc thật sự của mình.

Tôi bắt đầu thấy bối rối với những mâu thuẫn nội tâm. Tôi nhắc mình phải suy nghĩ lạc quan, tích cực, tôi tham gia các môn thể thao, gặp gỡ mọi người ở những nhóm chung sở thích. Nhưng lúc về nhà, những câu hỏi và cảm giác kia nó vẫn hiển hiện ở đó.

“Bạn đang yêu thương hay đang hi sinh?”

“Làm sao bạn có thể yêu thương người khác khi tình yêu thương chính mình chưa đủ đầy”

Câu hỏi của thầy trong lớp thực hành NLP làm tôi cảm thấy như có gì đó vỡ ra.

Tôi nhận ra vấn đề của mình ở đâu, tôi không thể giải quyết những triệu chứng nếu không giải quyết vấn đề gốc rễ. Vấn đề gốc rễ là tôi chưa bao giờ dám đối mặt với chính mình để hiểu, để tìm thấy chính mình trong đó. Tôi đã đánh mất sự kết nối với chính bản thân. Tôi bắt đầu học cách tháo từng lớp vỏ của mình, có sự sung sướng khi tìm thấy một điều gì đó nhưng cũng có cái gì đó cay cay giống như khi mình bóc một củ hành vậy.

Yêu thương chính mình là bắt đầu từ việc chấp nhận chính bản thân. Tôi tập tĩnh lặng, quan sát cơ thể - cảm xúc – ý nghĩ. Tôi đặt câu hỏi nhưng không vội vã tìm câu trả lời, câu trả lời sẽ tự xuất hiện khi tôi đủ tĩnh lặng và cảm nhận, nếu vội vàng tìm câu trả lời, rất có thể tôi sẽ ép câu trả lời qua lý trí. Việc trung thực lắng nghe cảm xúc, suy nghĩ của chính mình thật không hề dễ dàng một chút nào, nhưng thật vui vì ít nhất tôi đã bắt đầu đặt chân bước đi và có công cụ để tôi biết nên kết nối với chính mình như thế nào.

- Học viên lớp NLP Practitioner Feb 2020 -

Chia sẻ tin này:

Tin Tức Khác: